Thiếu Thu ngồi dưới chân tường thành, nhìn cái hố sâu trên vách đá đối diện, ngẩn người rất lâu rồi mới khẽ nói: “Tề Nguyệt, tôi muốn thử xem mình có giết được anh không.”
“Cho tôi ám sát anh một lần được không, để tôi xem khả năng đề phòng ám sát của anh tới đâu.”
“Anh yên tâm, tôi sẽ nương tay.”
Tề Nguyệt đứng im tại chỗ, mặt lạnh tanh, không nói tiếng nào, cũng chẳng đáp lại, thậm chí còn không thèm liếc Thiếu Thu lấy một cái, như thể không nghe thấy gì.




